Cứ để mưa rơi

Cu de mua roi - ca phe mua
La Place Café – 8:00 p.m

 Vẫn là tầng 2 bàn số 4. Một nơi tuyệt vời như được sinh ra dành riêng cho những người yêu sự yên tĩnh. Phố cổ Hà Nội, ẩm ướt trong những ngày phảng phất mưa bụi của tháng Ba. Từng nhánh dương xỉ mảnh mai từ từ mạnh mẽ vươn lên bám lấy những mảng tường xanhcủa thế kỉ trước. Nơi mà cửa sổ của vài ba căn nhà cấp bốn chỉ còn là những tấm gỗ xiêu vẹo được sửa chữa thô sơ khiến Hoàng chợt phì cười khi liên tưởng đến những bộ quần áo mẹ vá thuở còn nhõng nhẽo.

Nụ cười xứ Nẫu

sách và hoa, nụ cười xứ nẫu
Yêu người, yêu đời, yêu Thiên Chúa như vẫn thấm vào máu thịt của Nhiên. Cô luôn nghĩ về những vần thơ của Hàn Mặc Tử. Đọc thơ Hàn, Nhiên như tìm lại chút ký ức ngày xưa khi cô học sư phạm ở Quy Nhơn. Giờ tóc cô không còn mượt mà như xưa, chỉ có nỗi nhớ về mái trường thân yêu trên những sợi còn chút đen đọng lại. Ngồi trầm ngâm bên ly cà phê, một mình Nhiên đối diện với chút đắng, chút ngọt, chút quyến luyến quá đỗi nên thơ.

Tớ sẽ quên cậu, nhanh thôi!

hoa trang, to se quen cau nhanh thoi
 "Tớ không hứa sẽ yêu cậu cả cuộc đời này. Nhưng tớ hứa sẽ yêu cậu nhiều bẳng tất cả những giọt mưa trong đời cộng lại"

 ***

 Phố lên đèn. Lại một ngày nữa Nam một mình dạo bước khắp các con phố với những nỗi nhớ miên man, vô định. Anh vẫn nhớ đôi mắt ấy, nụ cười ấy, giọng nói ấy và cả giọt nước mắt ấy. Anh nhớ cả cái cách anh đẩy người con gái ấy ngã nhào khiến cô suýt bị 1 chiếc ô tô đâm phải.

Em thích anh..... Thật đấy..!!!

“HEY BÉ”
Tin nhắn vớ vẩn từ một nick lạ hoắc. Nó chẳng quan tâm, tiếp tục chơi candy.
“Tức điên cả người, mấy chục mạng rồi mà vẫn không qua được level 65”-nó lẩm bẩm.
“Hey hey bé”-lại là từ nick đấy. Nó lại bỏ qua.
“Trời ơi, còn một ô mà hết mịa lượt rồi còn đâu, đen vãi”-vỗ đùi chan chát, nó cay đắng.
“Bé ơi, kiêu quá”-nick lạ không bỏ cuộc. Nó mặc kệ, chán cái kiểu này rồi.
“Lần này mà không qua nữa, thì thề không động vào cái trò candy vớ va vớ vẩn, mất thời gian này nữa, làm tao nghiện mà không cho tao qua”-nó thề độc.
“Kiêu quá, bé ơi”-inbox lần thứ 4.

Xin lỗi! Vì em không có màng trinh để trao cho anh

co gai khoc, xin loi vi em khong co mang trinh de trao cho anh
Cuối cùng thì cô cũng đồng ý lấy anh sau ba năm tìm hiểu và yêu thương.Anh gặp cô khi đang đi cùng trên 1 chuyến tàu từ Thành Phố trở về Hà Nội đón tết cùng gia đình.

- Xin lỗi cô chỗ này đã có ai ngồi chưa ạh ?

- Chưa đâu anh ạh

- Tôi có thể ngồi được không ?

- Vâng anh cứ tự nhiên.