Cuối những đợi chờ ai ở lại chơi vơi...

Hương mùa thu chậm đều đi trên phố, lắc rắc chút nắng cuối ngày ...
Lang thang hết đường Lê Duẩn, tôi muốn tìm được một chiếc lá vàng đẹp hơn của mùa thu năm trước .. Lẫn tha lẫn thẩn cuối cùng ngồi phệch ở Hàn Thuyên cafe lề đường, mênh mang quá ..

Trở về cuộc sống đời thường còn nhiều vất vả lo toan lắm. gặp một vài người bạn cũ. họ đều có chung một câu hỏi "em có hạnh phúc không .. em vẫn mênh mang buồn như ngày cũ " . Đáp trả những câu hỏi đại loại như vậy bằng một nụ cười đắng ngắt .. Nhiều lúc tôi thấy mình mệt mỏi và già nua. Tôi yêu bản thân mình bởi sự mỏng manh dịu dàng, chưa bao giờ tôi thấy không hài lòng về bản thân. Cá tính của tôi chỉ có một điều tạm cho là được, đó là không bao giờ tôi thất vọng. Vì nếu khi tôi thất vọng điều gì, chắc rằng tôi sẽ đạp đổ mọi thứ tan tành. Như lúc này đây, tôi đủ yêu thương và thừa tàn nhẫn, nhưng không quá dễ dãi. Đá cũng biết đau, huống hồ ..

Tình cảm của mỗi người chẳng phải vì yếu tố này lý do nọ mà chia cắt. Đó chỉ là cái cớ để người ta đôi khi ngụy biện cho bản thân mình. Xin đừng đổ cho thời đại, đừng trách bởi cuộc sống, ai chẳng cần có tình yêu thương, từng được yêu thương, vấn đề là gìn giữ nó thế nào ..

Bên ly cafe quen thuộc, ngậm chút vị đắng cuối cùng để rồi chia xa. Chút tâm sự không người chia sẻ một buổi chiều thu, lặng thầm và day dứt, êm ả và mải miết, mỏng manh và hư ảo .. Nghe lòng rưng rức nhớ những người bên cạnh cuộc đời mình. Trong nước mắt, trong nhạt nhoà quên nhớ, thèm nghe tiếng ai đó quá. Tự dưng ước giá như lúc này đây có ai vỗ vai mình một cái .. Em co mình trong những niềm riêng rất lạnh, co mình đếm từng giọt cafe .. anh có biết ?!

Thành phố hoang mang bỏ lại những nỗi buồn.

Ở bên kia nỗi nhớ, tâm hồn em tinh khôi thanh thản đến kỳ lạ. Thời gian mang lại sự đổi khác, những cái rất đời và rất thực, ai chẳng biết điều đó. Người ta trôi đi, mọi thứ đều vô định, những khổ nhọc rồi chỉ là dấu chân chim trôi đến tàn thu.

Em.

Như chiếc bóng đổ dài, lạnh căm, không khóc không cười, vô tư, tội nghiệp ..

Ngày của hôm qua đã mất.

.

Hoàng hôn rũ xuống đời nhau.

Chạm về khoảng trống.

Muôn ngàn chiếc lá.

Chỉ run run.

Lặng lẽ.

Xa cành ..

Chỉ có em. và hư vô.