Mùa thu cho em

Anh này,

Đêm qua thành phố mình có mưa, những cơn mưa thu rả rích.

Những hạt nước mưa mát lành lẫn vào kẽ lá xanh non. Và hương thu thì trải rộng ra khắp cả bầu trời. Bất tận và thẳm sâu. Trong veo và thơm ngát. Bất giác, em hít vào thật sâu để nhận ra vòng tay tinh khôi của mùa thu. Như một cái chớp mắt chẳng ai nhận ra, mùa thu đã về trên thành phố phương Nam mình, thật khẽ …



Anh này,

Phòng yên vắng, em tựa mình vào lan can cười khúc khích với mùa thu. Nhìn lên cao vút, em có cả một bầu trời xanh. Nhìn xa ra chân tời Tây em có mặt trời khỏanh khắc ngày tắt nắng. Nhìn xuống, em ngắm đường phố xanh xao ánh đèn. Và công viên thì chập chùng cây lá. Phòng nằm trên cao. Phòng về khuya yên tĩnh đến vô tận… Những buổi đêm thức học bài, em một mình đón ngày mới và lặng lẽ nhớ một cái gì đó vu vơ. Mùa sang, như có điều gì nôn nao khác lạ trên cái lan can phòng quen thuộc. Em chạm tay, nghe điều ấy tan chảy ra cùng nỗi nhớ. Tan chảy thật chậm, và ngọt ngào …



Anh này,

Một thú nhận bé xíu thôi, bé xíu như chú sẻ nâu vẫn hát trên vòm cây thân quen, là em luôn bình yên trong những đêm mưa như thế. Không mộng mị. Không quá khứ. Không ám ảnh hư vô. Giấc ngủ nằm ngoan, giấc ngủ không loanh quanh những ngõ tối của riêng mình. Em biết ơn điều đó. Vì anh biết không ? Điều tồi tệ nhất mà người ta có thể làm cho chính mình là đưa những âu lo và dằn vặt của tỉnh thức vào trong giấc ngủ vô tội hàng đêm. Em ngốc nghếch, thật ngốc nghếch, chỉ khi những giọt mưa gõ nhịp dịu êm trên mái nhà, em mới thoát khỏi những suy tư & lo nghĩ. Một cách vô thức, bàn tay trở nên ấm áp. Một cách vô thức, ánh mắt không còn hoang mang. Mọi thứ không còn nhạt nhòa như ô cửa kính ngày mưa nữa, như là đã có niềm tin yêu bên cạnh…



Anh này,

Dòng người vẫn chập chùng ngược xuôi ngòai kia. Cuộc sống, như muôn thuở, không chỉ có nắng mưa yên ả mỗi ban trưa, mà còn thốc gió lạnh buốt khi chiều về. Dẫu là mùa thu, thì mùa thu vẫn có thể liêu xiêu. Tựa như em những ngày không ai bên cạnh. Tựa như em những ngày chờ nắng hắt. Nhưng con đường thì chưa bao giờ là kết thúc. Con đường vẫn dài rộng, đủ cho bước chân em đi và đủ cho bàn tay em ngóng trông ngày về của một điều yêu dấu. Hạnh phúc rồi sẽ ngọt như một cơn mưa thu, phải không anh? Ngước mắt lên bầu trời mỗi ngày qua đi, gió trời ôm siết bờ vai em. Gió trời thương em, thương em của mỗi sớm mai chờ nắng về …


Mùa thu xôn xao cùng em.

Mùa thu cho em.