Mùa thu không đánh mất

Du bực bội quăng chiếc di động xuống bàn , cô thất vọng hoàn toàn khi không liên lạc được với Kiên ,
đã hai ngày nay không biết anh thế nào . Kiên đã hết giận cô chưa ? Có lẽ Kiên vẫn còn giận và có thể sẽ vĩnh viễn quên cô . Người ta có thể tha thứ những chuyện nhỏ nhặt nhưng không thể bỏ qua một sai lầm lớn ? Giờ đây với Du quay cuồng với ngàn câu hỏi mà biết rằng sẽ chẳng có câu trả lời nào chính xác cả . Cô cầm lại chiếc di động bấm vào số của Kiên , hy vọng mong manh rằng Kiên sẽ nghe máy . “ Thuê bao quí khách vừa gọi hiện không liên lạc được . Xin quí khách vui lòng gọi lại sau “ . Vẫn một câu trả lời đóng khuôn của cô nhân viên trực tổng đài . Du thở dài khoác chiếc áo ấm ra ngoài ban công . Đã quá nửa đêm Du không tài nào nhắm mắt được , cho dù đôi mắt kéo sụp xuống van nài một cơn chợp mắt , nhưng không thể . Phố phường đã vắng ngắt bóng người , ánh đèn đường hắt ra ánh sáng nhợt nhạt , một mầu cô đơn đến thiểu não . Những con bọ bị cám dỗ bởi ánh sáng bay lượn như một trò chơi đuổi bắt cám dỗ . Gió vẫn lay lắt thổi gọi mùa thu , cái bờn bợn heo may gai gai lạnh . Mùi hoàng lan vẫn nồng nàn như mặc nhiên định sẵn , dù ngày tháng biến đổi không ngừng . Từng hàng cây im lìm như muốn ngủ , có thể gió vẫn lay động để bứt lá vàng trở về nơi lòng phố . âm thanh khô khốc lăn vào mênh mang màn đêm nỗi cô đơn đến khôn cùng . Vầng trăng mùa thu hôm nay với Du sáo méo mó đến lạ kỳ . Nó dị hợm , ì ưỡn nằm nghiêng ngiêng như một mụ đàn bà sương gió . Du bất chợt cảm thấy nghẹn đắng nơi cổ họng , có cảm giác như một cái gì đó vừa vụt biến mất khỏi Du . Khi người ta đang có những gì mong đợi thường dễ thờ ơ , cứ như nó là điều gì không thể thiếu , không thể mất đi , lúc nào có thể cần là mang ra nhìn ngắm được . Nhưng trớ trêu thay khi mất đi , khi ấy sự hụt hẫng òa về chiếm lấy tâm hồn , người ta mới thấy hối tiếc thật sự . Du cũng vậy . Cô buồn bã trở lại phòng mình , đặt lưng xuống giường mong mỏi tìm một chút bình yên trong giấc mơ . Cô nhắm mắt và đếm thời gian vô hình lướt trôi qua mặt … thời gian buông…đêm buông

Buổi sáng . Thành phố ồn ã với tiếng còi xe máy , không biết đến bao giờ cái mùi xăng , mùi khói mới biến mất khỏi cái thành phố này . Du nằm lười trong phòng của mình mà không yên . Cô mặc kệ những gì đang chuyển động bên ngoài , cô không muốn đứng lên vào lúc này , sự mệt mỏi xâm chiếm lấy thân thể cô , nếu nhìn cô bây giờ chắc có lẽ mọi người sẽ nghĩ rằng cô vừa trải qua một thời gian suy sụp kéo dài . Có tiếng gõ cửa.
- Du ! Con dậy chưa . Con gái gì mà ngủ muộn vậy hả con ? Biết mấy giờ rồi không ?
- Hôm nay chủ nhật mà mẹ . Cho con nằm thêm một chút nữa đi !
- Không được , dậy ăn sáng đi con !
Du chẳng thể làm khác được , cô uể oải bước lại cửa phòng , mở cửa .
- Du ! Sao thế con ? Mất ngủ phải không . Thôi xuống ăn sáng rồi mẹ cho con lên ngủ tiếp . Đi nào !
Du đi theo mẹ xuống dưới nhà . Con Hồng em gái Du nhìn chị .
- Ủa . Chị sao thế ? Lại mất ngủ hả chị . Mà chị này , chiều qua em gặp anh Kiên ngồi một mình ở quán Trung Nguyên . Trông anh ấy mệt mỏi lắm , người như vô hồn ấy , đi qua em mà anh ấy không nhận ra . Anh ấy làm sao thế hả chị ? Chị gọi cho anh ấy chưa ?
- Ừ . Chị biết rồi
Du trả lời cho qua câu chuyện . Vậy là Kiên cũng giống cô , chắc anh đau khổ lắm khi biết cô lừa dối anh từ đầu đến giờ . Chính bản thân cô cũng còn tự sỉ vả chính mình thì Kiên làm sao không thế
Du xin phép mẹ đi chơi cho tỉnh táo đầu óc hơn . Cô dắt chiếc Attila ra khỏi nhà và phóng đi trong đầu trống rỗng cảm giác . Người đi đường vút qua cô như những ảo ảnh . Thành phố như một ma trận mà Du đang đi giữa ma trận ấy . Cô ghé qua quán café “ Bất chợt “ nằm ven Hồ Tây . Đây là quán café quen thuộc của Du và Kiên hay tìm đến , Chị chủ quán nhìn thấy Du bước vào thì tỏ vẻ ngạc nhiên
- Ủa ? Hôm nay em đi có một mình thôi à ! Còn cậu bạn trai của em đâu
- Dạ hôm nay anh ấy bận chị ạ . Em đi một mình !
Cô đang dối mình , khi cô hiểu rõ rằng Kiên giờ đây có lẽ đã rời xa cô . Nhưng kiêu hãnh làm cô không thừa nhận điều đó
- Em uống gì ?
- Dạ chị cho em café đen không đường đi
Chị chủ quán nheo mắt , nhưng rồi chị dường như hiểu một cái gì đó , người bán hàng không bao giờ làm khác ý của khách . Hai phút sau trước mặt Du ly café không đường đã
Đã được đưa đến . Du ngồi đó, vẫn đôi ghế và cái bàn thân thuộc này . Còn lưu vết chiếc ghim khắc xuống mặt bàn tên hai đứa . Vậy mà giờ này chỉ có một mình Du . Bất chợt ký ức lùa về hiện rõ mồn một , như vừa mới đây

Ngày Du quen biết Kiên cũng là một ngày mùa Thu , khi đó Du là sinh viên năm cuối của đại học , là con nhà có điều kiện Du như một tiểu thư đài các . Du thông mình , sắc sảo xinh đẹp. Từ khi mới năm nhất đã có nhiều chàng trai dõi gót bám theo Du . Như thể hiện mình nổi trội Du lờ tảng biết bao lời hò hẹn , cứ như thế Du đã làm không biết bao chàng phải vỡ mộng . Năm đó Du tự ứng cử vào vị trí phó bí thư đoàn trường , tự tin nghĩ rằng mình đã có nhiều đóng góp cho hoạt động nên thừa khả năng ở vị trí này . Những hoạt động của Du luôn biểu hiện xuất sắc qua những cuộc thi mà thành đoàn tổ chức , chính cô mang về những giải thưởng phong trào cho trường . Cô tự tin để nói với bạn bè mình rằng trong trường không ai có thể vượt qua
Và quả vậy số phiếu mà các bạn bầu cho Du rất cao , nhưng chỉ xếp ngang với một kẻ khác , một gã không mấy nổi trội nhưng vẫn ngang ngửa với Du trong tính thuyết phục với mọi người . Kết quả cuối cùng Du vẫn thắng và nghiễm nhiên làm phó bí thư đoàn trường . Và kể từ đó Du hay gặp hắn hơn , hắn sinh hoạt đều đặn bên công tác đoàn , Du nhận ra sau vẻ thâm trầm , im lặng đó ẩn chứa sự thông minh đặc biệt , có những nét bí mật luôn thôi thúc người khác phải tìm hiểu , Du cũng vậy , muốn tìm hiểu về anh chàng này . Nhưng sự tìm hiểu mà Du nghĩ chỉ là những tò mò của một kẻ bề trên , tự bản thân Du nghĩ rằng chưa có tên con trai nào làm cho Du phải khác đi trong suy nghĩ cả và Kiên cũng thế thôi
Du tìm hiểu về Kiên , và biết rằng Kiên sinh ra trong một gia đình khó khăn , quê ở miền trung . Nhà Kiên ba đã mất chỉ còn lại một người mẹ , Kiên là con độc nhất của gia đình . Qua một số bạn bè Du biết rằng để vào được đại học Kiên đã phấn đấu không ngừng , vượt lên trên bao trở ngại khó khăn và Kiên đã đạt được mục tiêu của mình .
Nhiều khi có những chuyện không thể ngờ tới , càng đi tìm hiểu về con người Kiên chính Du cũng phải khâm phục con người này , sự chín chắn choán hết chàng trai đồng trang lứa với Du . Trước đây Du cứ cho rằng mình vượt trội mọi người bởi suy nghĩ và hành động . Nhưng khi hiểu được Kiên cô thấy mình quá nhỏ nhoi . Mỗi tối khi đi học về Kiên nhẫn nại đạp xe xuống Thanh Xuân trông xe cho một tiệm café để kiếm tiền trang trải cho cuộc sống xa nhà . Vậy mà Kiên vẫn mỉm cười hài lòng trước những khắc nghiệt nơi cuộc sống thành thị .Thời gian cứ trôi qua và Du cũng không biết đã yêu Kiên từ lúc nào chẳng rõ . Chỉ biết cô nhớ Kiên mỗi lúc gặp bế tặc , cảm giác không thể rời xa được ánh mắt của Kiên mỗi lần nhìn cô , ánh mắt ẩn chứa những điều mà Du hiểu rằng sau ánh nhìn ấy là thứ ngôn ngữ mà chỉ có con tim mới có thể cảm nhận được . Vậy đấy Du đã yêu Kiên . Kể từ ấy Du bớt kiêu căng hơn và biết quan tâm hơn đối với suy nghĩ của khác , xem trọng hơn những việc đang xảy ra xung quanh mình . Du chờ mong một lời tỏ tình từ phía Kiên mang đến cho cô , cô chờ đợi nhưng Kiên vẫn không nói . Cô biết rằng anh mặc cảm bản thân mình , và cô cũng biết rằng Kiên yêu mình nhưng không thể nói ra , anh sẽ không bao giờ nói ra cả . Cô quyết định không chờ đợi nữa , cô chủ động khi nói ra tình yêu của mình , Kiên đã ngần ngại nhưng lí trí đã không thắng được con tim và Kiên đã trao tình yêu của mình lại cho Du . Bạn bè Du ngạc nhiên khi điều ấy xảy ra , sao không ngạc nhiên cho được khi có biết bao công tử phải rớt mộng với Du . Trong khi chẳng ai ngờ Du lại đến với Kiên . Cái Hà bạn thân của Du và lũ bạn thân thường hay hỏi Du .
- Mày yêu Kiên hả ? Có thật không đấy !
Vào chính lúc ấy sự kiêu hãnh cố hữu đã khiến cô không nói ra sự thật . Một cái gì đó tồn tại bất biến , cái tính nết của các cô tiểu thư con nhà giàu đã trồi dậy . Cô phủ nhận điều ấy với bạn bè trong khi chính tâm hồn và tình yêu của cô nói điều ngược lại
- Chúng mày nghĩ vậy thật à ! Kiên cũng như những chàng trai khác thôi. Với tao chỉ có vậy
Lũ bạn tin điều Du nói và chúng nó thương hại cho Kiên , một người tiếp bước bánh xe đổ của những người trước đây . Vẫn chỉ là một trò vui thoáng đến trong tình cảm của Du . Khi nói điều dối trá ấy với lũ bạn ,Du đã bắt đầu lo lắng , nhưng ý nghĩ về những gì mình đang có , đang sở hữu khiến cô quên đi chính những điều cô đã nói ấy sẽ là mầm mống rạn vỡ cho tình yêu mà cô ấp ủ bấy lâu nay . Tình yêu mà cô đã cảm nhận đến tận cùng hạnh phúc . Tình yêu đích thực mà cô đã tìm kiếm rất lâu rồi
Cái điều mà Du không nghĩ đến cuối cùng đã xảy ra . Cứ tưởng lũ bạn bè sẽ giấu kín được cái lời nói mà Du không bao giờ nghĩ là thật kia . Lời nói tự kiêu của người con gái được nuông chiều tưởng vô hại kia rồi cũng được Kiên biết đến .
Một buổi sáng mùa Thu . Trời dậy gió thơm tho . Du rạng rỡ với bộ cánh mới đến giảng đường . Thì cái Thu bạn cùng lớp chạy đến bảo .
- Du . Kiên nhờ tao gởi hộ lá thư này cho mày
Cô vội mở ra .
“ Du ! . Cảm ơn em vì đã mang tình yêu đến cho anh . Cho dù tình yêu ấy chỉ là một trò vui nhưng anh cũng cảm thấy hạnh phúc trong một ý nghĩ nào đấy . Thiết nghĩ chúng ta khác xa nhau nhiều quá , điều kiện , hoàn cảnh , con người cũng khác xa nhau . Anh đã nhận ra một điều, em không thuộc về anh . Em hãy trở về với đúng là em , nhưng hãy tìm một trò vui khác , không phải anh . Đừng gặp anh nữa , chúng ta hãy dừng lại ở đây thôi . Cảm ơn em về những ngày qua . Vĩnh biệt “
Cô khóc òa giữa bao khuôn mặt bạn bè . Lần đầu tiên cô khóc , bạn bè ngạc nhiên . Không ngạc nhiên sao được khi giọt nước mắt kia có đúng không sự thật của nó ?. Chỉ có cô mới hiểu được mình bây giờ . Có thể cô đã đánh mất Kiên hoàn toàn , cái dự cảm từ khi yêu Kiên giờ đã thành sự thật . Cô đã không tôn trọng và quan tâm tình yêu của mình . Người ta có thể dễ tìm một viên kim cương nhưng để tìm một tình yêu đích thực quả thật không dễ , Cái không dễ ấy cô đã tìm thấy nhưng chính cô đã để tuột nó . Tìm lại ư ? điều ấy giờ đây không còn bởi cô nữa . Kiên đã dứt khoát rời bỏ cô

Du vẫn ngồi đó nhìn ngắm mặt nước Hồ Tây . Từng cặp tình nhân trên thuyền bơi giữa sóng nước nhìn nhau tình tự . Cô rùng mình khi cơn gió thốc qua mặt . Mùa thu đẹp là thế, không gian vẫn tươi vui , chỉ có lòng người không vui với chính những gì mình đã tạo ra . Cô khóc , nhưng hơn được gì ? Khi giọt nước mắt đã mặn nỗi muộn màng . Lúc này cô cần Kiên biết bao nhiêu , cần bờ vai anh , cần bàn tay vuốt lên mái tóc cô , cần cái siết tay thật chặt , cần nụ hôn anh ấm nồng tin cậy , giờ đây nó đã quá xa vời . Bản nhạc “ Nỗi buồn nàng Solvay “ buồn bã vẫn miệt mài vờn lên không gian mùa thu
“ Cầu mong ở nơi ấy anh vẫn sống yên vui thanh bình , mà nỗi nhớ anh đi chưa về . Ngàn đời dù có cách xa , em vẫn chờ dù đến bao giờ “
Du biết dẫu có có đợi chờ thì Kiên vẫn xa rồi . Như ngoài kia những chiếc lá vẫn bứt mình trút xuống dẫu cho sự luyến tiếc còn đọng lại trên cuống lá xanh . Thời gian có thể hàn gắn nhưng cũng có thể làm rời xa một điều gì đó , rời xa mãi mãi . Đây có phải chăng là sự trả giá ? Có thể là vậy
Chiếc điện thoại chợt rung lên . Du hờ hững cầm lên và chợt run bắn người , khi Kiên nhắn tin cho Du
“ Anh không gọi cho em , nhắn tin thôi . Em khỏe chứ . Đang ở đâu ? “
Vậy là Kiên vẫn chưa quên mình . Du không tin vào mắt mình nữa , Vẫn còn một tia hy vọng dù rất nhỏ nhoi . Du bấm vào số Kiên . Chờ đợi hồi lâu cuối cùng Kiên cũng nghe máy .
- Alo . Có chuyện gì không em , anh chỉ nhắn tin hỏi thăm em thế nào thôi ! Anh không có ý gì khác
Giọng anh vẫn ấm áp vô cùng . Du nghẹn ngào .
- Em biết . Cho em xin lỗi vì tất cả . Hãy hiểu cho em . Em không phải như những gì anh nghĩ ….em …
- Em đang khóc à ? Em đang ở đâu ?
- Em đang ở “Chợt nhớ “…em …
- Chờ anh một lát . Đừng khóc nữa , anh đến ngay
- Vâng …!

Di động tắt . Du ngỡ ngàng , vậy là Kiên vẫn còn rất yêu cô , còn quan tâm đến cô , cũng như cô không thể thiếu Kiên . giọt nước mắt cô rơi xuống ly café nhưng miệng cô hé nụ cười , cô đã tìm lại cái đáng quí nhất mà ngỡ như đã đánh mất không thể tìm lại được . Cô đã may mắn . Không ! Cô không may mắn … cô biết rằng tình yêu đích thực không dễ gì phôi phai nhanh đến thế , nhưng sự cảnh tỉnh của tình yêu, đã thức tỉnh cô biết phải giữ gìn thế nào . Nắng soi trên mặt hồ , phản chiếu lên ngàn triệu hoa nắng lung linh . Sự huyền ảo như một món quà của mùa thu mang đến cho cô . Cũng như mùa Thu đã tặng Kiên cho cô , món quà ấy cô phải giữ chặt , nâng niu , trận trọng . Sự vô giá không cái gì có thể đánh đổi được . Du nhấm nháp ly café , từng giọt đắng lăn vào miệng , cô tận hưởng sự tận cùng của cái đắng , để nếm vị ngọt cuối cùng . Cũng như chẳng có điều gì là giản đơn , cho dù sự giản đơn ấy như thế nào . Chừng khi người ta phải đánh đổi bằng sự chân thật , bắng kháo khao , bằng sự trỗi dậy vô bờ bến . Từ những chát đắng mới đánh đổi được vị thơm ngọt của cây trái . Cô mỉm cười và tự hứa với bản thân
Mùa thu vẫn ngọt ngào …
Và ngoài kia hình như có tiếng bước chân quen lắm , bước chân vững chắc , tin cậy giữa mong manh gió heo may , tản mác đi về...