Lão gần 70 tuổi . Không ai biết từ đâu tới , từ ngày lão về xóm trọ này , mấy bà tám trong xóm có thêm nhiều chuyện để bàn tán . Hôm thì bàn về quê hương của lão , hôm thì bàn về gia đình …
Anh trở về mà lòng thấy nhẹ bẫng, đâu đấy có những giọt mưa xuân đang rơi. Gió thổi, và lần này anh sẽ cứ theo những cơn gió, để gió cuốn đi... dù cho những cơn gió chẳng thể đưa anh đến đích...
Ngày xưa ở một vùng đất ấy có một cây nhỏ cằn cỗi đứng cô độc ven đường. Đời cây buồn nên chẳng thèm ra lá và cũng chẳng bao giờ có tiếng chim. Chỉ có nắng gắt, mưa buồn và gió lạnh.
Năm 18 tuổi, cô đến với tình yêu. Trên con đường râm mát của sân trường đại học, cô khoác tay một cậu con trai, miệng tươi cười. Các bạn nhìn thấy, ai cũng khen: “Người yêu mày bảnh trai quá đi mất, cả hai thật là đẹp đôi”.
Chiếc tàu tôi đang đi ghé vào một ga nhỏ. Lúc ấy đã gần sáng và trời vẫn đầy sao. Không khí lạnh cóng ùa vào toa khi tàu dừng và mở cửa đón khách. Toa tôi có thêm hai người nũa, một người đàn ông và một cậu bé.
Li-li kết hôn và sống với gia đình chồng. Trong thời gian ngắn, cô cảm thấy mình không thể hòa hợp được. Cá tính của Li-li và mẹ chồng rất khác nhau. Thêm nữa, bà luôn chỉ trích cô không ngớt.
"Khi nhìn vào người con gái, ánh mắt cậu đặt vào đâu đầu tiên?Khuôn mặt, những đường cong hay cặp giò?". Một câu hỏi rất đơn giản nhưng ở cái tuổi 18, tôi đã không trả lời được em.
Valentine năm ấy, mẹ bất ngờ nhận được một đoá hồng đỏ rực rỡ. Tuy không phải do chính tay bố đưa tặng nhưng với mẹ khi đó là quá đủ. Nó khiến mẹ vơi nỗi tủi thân của người con gái có người yêu đi xa.
Nhít trở dậy, mặc quần áo và thận trọng men theo con đường sống trâu đi về khu rừng tùng đen. Rừng tùng rậm rạp, tối sẫm. Những cây thông đỏ chót, ngạo nghễ có tuổi hàng thế kỷ đang dạo những bản nhạc buồn bã của mình.
Cơm nước vừa xong, nó lại tiếp tục online. Chuỗi ngày sau khi thi đại học thật buồn tẻ và chán nản. Suốt ngày chỉ ăn ngủ và online , thỉnh thoảng chạy lăn xăn giúp mẹ một tí
Thử nghĩ xem, chúng ta được gì, mất gì khi cứ luôn chạy theo những thứ mãi mãi không thuộc về mình, luôn chờ đợi những gì không dành cho mình? Có một câu chuyện kể rằng...