Anh vẫn chờ

-Mình ở xa nhau thế này, nếu có một ngày em không liên lạc với anh nữa thì sao ?
-Thì anh sẽ chờ đúng một năm
-Tại sao lại một năm ?
-Một năm để anh còn đi tìm người khác nữa chứ !


Họ cười. Và giống như mọi khi, họ lại bắt đầu với những câu chuyện vui vẻ khác.
Tình yêu của họ bắt đầu từ một tình bạn online. Dù ở xa nhau họ vẫn trao nhau thứ tình cảm thiêng liêng nhất của mình.

Bỗng đến một ngày, người con trai không thể liên lạc được với cô gái. Yahoo, điện thoại và mọi thứ gần như trở thành vô dụng. Người con trai vô cùng buồn bã. Có lẽ nao người con gái đã quên anh.
Rồi một hôm, một tin nhắn gửi đến, cũng chính từ số điện thoại của cô gái. Người nhắn tin nói rằng cô gái đã mất trong một vụ tai nạn trước đó vài hôm. Đau đớn đến tột cùng anh dường như muốn từ bỏ tất cả mọi thứ. Trái tim anh đã thực sự yêu và giờ đây là tan vỡ.

Bạn bè anh nói rằng anh nên quên cô đi vì một tình yêu online thường không có kết quả, vì cô đã không còn nữa. Nhưng không anh lại lưu giữ tất cả những kỉ niệm về cô. Và mỗi ngày anh lại không quên nghe lại những voice mail mà trước đây cô đã gửi cho anh. Anh nhớ cô rất nhiều.

-Nhóc ah, em giờ ra sao. Em có vui không, em có nhớ về anh không. Nhóc ah, anh nhớ em rất nhiều. Ở nơi đâu em hãy luôn vui vẻ nghe em.
-Nhóc ah, lại một tối thứ bảy nữa rồi, lại một tuần nữa anh phải xa em. Nhóc ah, em bây giờ ra sao, em có nhớ anh không. Nhóc ah, anh nhớ em rất nhiều. Ở nơi đâu em hãy luôn vui vẻ nghe em.

Mỗi cuối tuần, trước 12h tối. Dù bận rộn thế nào người con trai vẫn không quên comment vào blog của cô gái. Những lời lẽ nhớ thương và đau đớn, và luôn kết thúc bằng -Ở nơi đâu hãy luôn vui vẻ nghe em-.

Thời gian thấm thoát, gần một năm trôi qua. Người con trai vẫn không quên comment vào blog của cô gái trước 12h mỗi tối thứ bảy. Anh nghe lại những voice mail của cô và chỉ biết ngậm ngùi.
Một hôm, anh nhận được tin nhắn từ số điện thoại của cô gái
-Anh ơi, anh giờ thế nào rồi, anh có khỏe không. Ngày mai, em muốn gặp anh được không ?

Sáng hôm sau, hai người gặp nhau. Là cô gái, là chàng trai. Chính họ, một năm trước đây. Họ đã có một tình yêu thắm thiết. Trông cô gái, chững chạc hơn so với hình ảnh trên blog trên wc mà anh được xem trước đó rất nhiều.

-Em có khỏe không ?
-Em khỏe !
-Em đã có người yêu chưa ?
-Dạ !

Câu trả lời gần như không cần suy nghĩ như muốn nói với anh rằng. Cô đã có người yêu, và giờ đây đang rất hạnh phúc. Anh hãy quên cô đi.
Cuộc trò chuyện của hai người yêu nhau sau một năm xa cách diễn ra chóng vánh đến kỳ lạ. Có thể họ chỉ quen nhau trò chuyện online. Có thể họ vẫn chưa quen với cuộc gặp gỡ ngoài đời. Nhưng nó đơn giản quá, bình thường quá. Rồi hai người chia tay.

Cô gái rất hụt hẫng, cô không hiểu tại sao cô lại không thể nói gì, không thể làm gì,mặc dù cô đã chuẩn bị rất kỹ cho cuộc gặp này. Buổi tối hôm ấy là thứ bảy. Như thường lệ, cô lại ẩn nick và online. -Hôm nay chắc không có comment blog nữa. Chắc vậy - cô nghĩ thế. Nhưng rồi, đang lúc nhớ về cuộc gặp gỡ lúc sáng. Cô gái lại nhận được comment của chàng trai.
-Nhóc ah, giờ em đang ở đâu, em có nhớ anh không. Nhóc ah, anh nhớ em rất nhiều. Ở nơi đâu hãy luôn vui vẻ nghe em.

Vẫn là những comment ấy. Vẫn luôn kết thúc bằng "Ở nơi đâu hãy luôn vui vẻ nghe em". Hình như cuộc gặp sáng nay đối với anh không hề có ý nghĩa. Hình như, trong suy nghĩ của chàng trai, người con gái mà anh gặp sáng nay và Nhóc con mà anh đã từng yêu là hai người khác biệt. Cô bật khóc và chợt nhớ rằng, cô nợ anh rất nhiều lời xin lỗi và rất nhiều lời giải thích.

Cô tự nhủ, tuần sau, sáng thứ bảy, cô sẽ đến bên anh, sẽ nói với anh tất cả mọi điều. Rằng vì sao lại có tin nhắn kia, rằng vì sao cô đã không liên lạc. Rằng vì sao cô vẫn còn sống mà cứ để anh nghĩ cô đã chết. Cô muốn nói với anh rằng tình yêu của cô bấy lâu nay dành cho anh vẫn chưa hề thay đổi. Cô rời xa anh vì cô biết khoảng địa lý, về sự khác biệt giữa một chàng sinh viên năm cuối và một cô gái học hành dang dở. Cô muốn anh hạnh phúc bên một người con gái khác.

Cô muốn nói với anh rằng, cô vẫn âm thầm đọc tin nhắn của anh vào cuối tuần rồi lại bật khóc sau khi đọc chúng. Chính những tin nhắn đó là nghị lực để cô cố gắng trong suốt thời gian qua. Và giờ đây, cô đã trở thành một cô chủ một cửa hàng thời trang nhỏ không quá xa nơi anh ở. Cô muốn nói với anh rằng cô vẫn yêu anh, vẫn chờ anh, Vẫn chưa yêu một người nào khác. Và nếu trong hai người có một ai đó ra đi, cô sẽ là ngời bước sau.

Một tuần trôi qua, cô tìm đến bên anh, chờ anh. Nhưng không, anh không còn ở đây nữa. Chuyến bay sớm từ sáng tinh mơ đã đưa anh đến một nơi hoàn toàn xa lạ. Đó là nơi anh làm việc. Và có thể anh sẽ không bao giờ trở lại. Cô khóc nức nở, cô hận mình tại sao lại không thể nói với anh nhiều hơn cô đang nghĩ. Cô trở về nhà với chút sức lực cuối cùng. Tối thứ bảy, và như thói quen, cô lại mở blog để đọc lại những comment. Một comment mới được gửi đến giờ đầu chiều.

-Nhóc ơi, em có khỏe không, em bây giờ ra sao. Anh đã chờ em, đúng một năm như lời hứa ban đầu. Bây giờ thì anh phải đi rồi, nhưng không phải là đi tìm tình yêu khác đâu, bởi vì anh đã yêu em, và sẽ chỉ yêu em thôi. Có thể anh sẽ không vào lại yahoo này nữa, và anh sẽ không comment cho em nữa. Nhưng những ký ức của anh về em, về tình yêu anh dành cho em, anh sẽ không bao giờ quên. Chúc em hạnh phúc bên người mình yêu. Nhóc ơi, ở nơi đâu hãy luôn vui vẻ nghe em.

"Chúc em hạnh phúc bên người mình yêu" nó không dành cho Nhóc con ngày trước. Cô gục xuống bàn và chỉ biết khóc, những tiếng khóc muộn màng...