La Place Café – 8:00 p.m
Vẫn là tầng 2 bàn số 4. Một nơi tuyệt vời như được sinh ra dành riêng cho những người yêu sự yên tĩnh.
Phố cổ Hà Nội, ẩm ướt trong những ngày phảng phất mưa bụi của tháng Ba. Từng nhánh dương xỉ mảnh mai từ từ mạnh mẽ vươn lên bám lấy những mảng tường xanhcủa thế kỉ trước. Nơi mà cửa sổ của vài ba căn nhà cấp bốn chỉ còn là những tấm gỗ xiêu vẹo được sửa chữa thô sơ khiến Hoàng chợt phì cười khi liên tưởng đến những bộ quần áo mẹ vá thuở còn nhõng nhẽo.
Nụ cười xứ Nẫu
Yêu người, yêu đời, yêu Thiên Chúa như vẫn thấm vào máu thịt của Nhiên. Cô luôn nghĩ về những vần thơ của Hàn Mặc Tử. Đọc thơ Hàn, Nhiên như tìm lại chút ký ức ngày xưa khi cô học sư phạm ở Quy Nhơn. Giờ tóc cô không còn mượt mà như xưa, chỉ có nỗi nhớ về mái trường thân yêu trên những sợi còn chút đen đọng lại.
Ngồi trầm ngâm bên ly cà phê, một mình Nhiên đối diện với chút đắng, chút ngọt, chút quyến luyến quá đỗi nên thơ.
Tớ sẽ quên cậu, nhanh thôi!
***
Phố lên đèn. Lại một ngày nữa Nam một mình dạo bước khắp các con phố với những nỗi nhớ miên man, vô định. Anh vẫn nhớ đôi mắt ấy, nụ cười ấy, giọng nói ấy và cả giọt nước mắt ấy. Anh nhớ cả cái cách anh đẩy người con gái ấy ngã nhào khiến cô suýt bị 1 chiếc ô tô đâm phải.


